Đêm khuya rồi , nhưng xem lại những buổi ngồi toạ đàm của các chương trình của các đài phát thanh truyền hình hay những buổi dự tiệc thảo luận của các bên, duy nhất tôi nhìn thấy một nét thiếu văn hoá mà tôi thương hay đỏ mặt thay cho những nhân vật có trên hình ảnh không đẹp , không có theo văn hoá của Cha Ông Việt Nam ta.
Các bạn có thấy không, khi ta ngồi đối diện với một người bạn mặc diêm dúa, mặt đồ váy ngắn ta cảm thấy ngượng có thể là do vì họ thích làm đẹp cho họ thôi " theo một tây mà", còn chả phải suy nghĩ họ mang ra khiêu khích mình đâu.
Ở một buổi toạ đàm hay rất trở thành một của các cô gái làm văn hoá" Phóng viên, Ensi hay chủ lễ , họ mặc bộ váy ngắn ngồi lại rất khó, nếu ngồi toạ đàm lâu phải đổi chân xếp chéo đầu gối "tránh lộ hàng" trong khó coi, nhưng khi chuyển chân thì vô tình đối tác đã để ý thấy sự không danh giá của người phụ nữ bị bỏ ngỏ và thiếu văn hoá cổ truyền của Việt Nam.
Cái mốt là như thế đó, những họ có biết đâu, đó lại là một nét văn hoá bị phá hoại trên nền tảng bản sắc dân tộc của người phụ nữ Việt Nam. các cụ thường có câu " người dại để đồ , người khôn xấu hổ..." chúng tôi cũng thấy hổ thẹn với một người vợ mình cũng theo cái đẹp gọi là " Tây" , để lại cặp "giò ", trắng muốt bên cạnh cái áo trễ ngực làm nỗi thèm sữa của những đúa con cháu đang thiếu ăn...
Đến một hôm người vợ Tôi vô tình khi đi đâu về còn nguyên vẹn của cái bộ đồ ấy, Nàng ngồi ghế đối diện và cũng là câu chuyện râm ran giữa vợ và chồng.. rồi Vợ mình quên đãng không vắt chéo chân che kĩ lại và " khép chiếc tầu lá chuối vào- theo hề Xuân Hinh", thì tôi bắt gặp và thương Cô ấy.
Nếu như lúc gặp đối tác cũng mải nói chuyện khi gặp chuyện vui quá tránh sao không khỏi bị "lỡ ra", mà mình không để ý, thì thực là " Khủng khiếp"...
Tôi liên tưởng thấy hiện nay các cô con gái ở các cơ quan hành chính nhà nước hay công sở, họ cũng đua nhau ăn mặc diêm dúa đó, và những bộ váy ngắn đến tận gần " chỗ ấy" mà họ cũng cứ vắt vẻo đoi giò trắng vòng kiềng để lại của nhiều ánh mắt nhìn theo, nhưng rồi theo họ lại là " hãnh diện"...
Nhưng họ co biết đâu đó chính là một phần "đạo đức làm người " của họ đã bỏ quên đi cho NGHIỆP LỰC của mình lại dậy thêm nữa.
Theo lời dậy của Đức Phật " con người sinh ra từ nghiệp... nghiệp là từ con người tạo ra..." thế là một vòng quay luân hồi cứ diễn biến quanh co cho ta khắp cuộc rượp đuổi của NGHIỆP trong khắp vô lượng kiếp( theo thuyết nhan quả luân hồi).
Theo tình thần của Đạo Phật, ta luân phòng hộ sau căn ( mắt , mũi tai, miệng, thân ,ý) đó là cái TÂM của con người , và là mầm mống đưa cho ta thoát khỏi sinh tử luân hồi. Vậy thì nếu ta vô tình đã mặc " váy ngắn" để lộ ra một cặp giò trắng và thân hình trông ngon mắt cho các đối tác khác phái, là ta đã để lại một nghiệp lực có hai cho ta và người khác Phái...
Trong những điều gốc Phật dậy, con người sinh ra phải tư tập sửa lại mình để đạt được ( sống không làm khổ mình, và không làm khổ người hay không làm khổ cả hai...), thế là ta đã làm khổ người và vi phạm đạo đức rồi phải không các bạn...
Chính vì với tâm nguyện sợ mình mắc nghiệp " ái", nên ước nguyện mọi người phụ nữ Việt Nam ta hãy đồng thanh trả lại cải nét văn hoá ăn mặc của Các bà mẹ Việt Nam xưa kia, rất kín đạo , rất sang trọng và đẹp với bộ áo dài truyền thống , mang nét kín đáo mà không mắc tội hay nghiệp. Nếu các bạn làm được việc này, tôi tin chắc rằng con của các bạn sinh ra không cần phải lo dậy nhiều, vì nó đã học từ bố mẹ chúng là ăn mặc kín đáo , không đua đòi và tiết kiệm, có phải không các bạn ?.... tất cả là tại ta , ta không thể đổ lỗi cho xã hội bây giờ nó khác.
Nếu sự vào cuộc của nghành văn hoá, hay các đại truyền hình , các xưởng phim truyện Việt Nam ta không có cảnh ăn mặc hở hang hay thói yêu nhau dực lạc" nửa kín nửa hở của phòng the" ta không thể theo " Tây" được, cứ theo ta, ta không theo họ thì sự nghiệp giáo dục xã hội và con người không phải tốn giấy mặc và lo nghĩ cho thế hệ sau , con cái ta nữa.
Các bạn ạ ! cái chính bản thể mang đến nỗi khổ cho ta mà ta không biết, tất cả khi chết đi " sắc đẹp, hạnh phúc, những lời khen. tiền vàng ..." ta có mang đi theo xuống đất đươc không đấy, mà ta chỉ mang một NHIỆP LỰC đi đâu thai ở nơi khổ sở, đói khát, và luân bị đày ải cho sắc đẹp mình bị tàn phế, nếu có thành được con người thì cũng què chân cẳng hay xấu xí mà thôi..
Tôi cảm nghĩ mong đợi các bạn hãy tỉnh lại ở khi như tuổi của cha mẹ mình khi chưa muộn mà đó là các bạn đã giúp được tôi nói được người vợ của tôi và tương lại của các con tôi nữa...
Xin có sự mong chờ ở các bạn Phụ nữ Việt Nam ơi1
Xin lỗi các bạn ! Thanh Châu.