Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

Một ngày đi tìm lời dậy của Bác Hồ


Một ngày đi tìm lời dậy của Bác Hồ

  Vào sít ngày của sắp hết kì mùa hè, các em học sinh đang chuẩn bị thi hết năm học. Chúng tôi là những người trong Hội bảo vệ di tích Phật giáo kết hợp với CLB tình nguyện hoàng pháp trẻ có trang : Www.phattutre.net đã cùng với UBND xã Nghĩa Hưng huyện Lạng Giang tỉnh Bắc Ninh giao lưu với trường PTTH cơ sở của xã Nghĩa Hưng , buổi sinh hoạt ngoại khoá cho các em đang học cấp 2 của trường.
 Lời khai mạc của thầy giáo Nguyễn Văn Bảo nguyên hiệu trưởng và PCT UBND xã Nghĩa Hưng “ trong đoàn cự giáo chức xã “ ở thời kì trước đã làm toát lên nội dung, với chủ đề “Năm điều của Bắc Hồ dậy dưới góc nhìn của Đạo Phật”.
  Thưa các bạn!  Thật ra nếu thực hiện được 5 điều Bác Hồ dậy :
    Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào
Học tập tốt, lao động tốt
Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt
Giữ gìn vệ sinh thật tốt,
            Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm.
   Một thông điệp không phải chỉ có những lời dậy cho thiếu niên và nhi đồng , mà cả một đời người chúng ta mà học đủ được 5 điều bác Hồ dậy thì ta đã có đủ hành trang đi đến “con đường giải thoát”.
  Với sự nhiệt tình của hội cựu giáo dưỡng của xã Nghĩa Hưng, cũng là những người Thầy , người Cô đã làm công tác giảng dậy của những nhà “ Dậy văn hoá, nhà khoa học, nhà quân sự biết bao nhiêu năm, nay đã nghỉ hưu tại xã và cùng chung sức chăm lo cho thế hệ trẻ của tương lai, lòng mong muốn thực hiện được câu nói của Bác Hồ Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người. Với lòng mong muốn của con trẻ, nay các em mới vỡ lẽ ra được những câu nói bất hủ của Bác, và lòng mong muốn, tình thương bao la của Bác đã để lại muôn vàn tình yêu thương cho các em, một nỗi nhớ bác không nguôi của giới trẻ hiện nay “giá bác vẫn còn ở trên đời này để mình được Bác Ôm hôn vào lòng như những tình thương của Mẹ” .
   Buổi học ngoại khoá đã diễn ra trong không khí sôi nổi các em đã được học lại lịch sử và các hoạt động của bác “nhằm ôn lại những vấn đề học lịch sử cho các em”. Ôn lại lá thư bác đã gửi cho các em học sinh, Bác viết trong "Thư gửi học sinh nhân ngày khai trường" - (Tháng 9/1945)Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không, dân tộc Việt Nam có được vẻ vang sánh vai các cường quốc năm châu đươc hay không, chính là nhờ một phần rất lớn ở công học tập của các cháu" ...
  Sau những câu hỏi , trả lời chúng ta mới biết rằng sự thiếu vắng trong các em một bộ môn lịch sử là một tai hại cho thế hệ sau nay, nó sẽ không biết cha ông nó đã và làm gì để bảo vệ và giữ nước qua các thời kì của lịch sử.
  Với sự tinh tế , với lời lẽ sắc bén vận dụng ý nghĩa của từng lời dậy của Bác vận dụng “đạo đức nhân bản nhân quả của con người” làm các em và mọi người càng thấy lỗi mình nhiều hơn khi tròn quá trình sống học tập và công tác của mình trong thời giân đã đi qua của cuộc đời mình.
 Với những lời dậy của Bác đã toát lên toàn bộ đạo đức của một con người “có thiện” đang sống trong môi trường của xã hội đầy những thới tiêu cực, thói hư tật xấu mà thời kì mở của của Đất nước ta.
  Với vận dụng linh hoạt trong cuộc sống hàng ngày của “những lời gốc Phật dậy hay đạo đức làm người”, trong trang Web: Www.chonnhu.net, đã làm cho mọi người càng suy nghĩ và xúc động.
  Vận dụng các “Pháp thế gian- hay còn gọi là những công việc hàng ngày”của mỗi người ta đã làm những điều thiện gì khi ta lấy lời dậy của Đức Phật “sống không làm khổ mình, không làm khổ người và không làm khổ cả hai ” một lẽ sống mà mấy lâu nay không mấy khi có người để ý đến.
 Vận dụng lời Bác dậy, Bác Nguyễn Lương Bằng Chủ nhiệm CLB tình nguyện hoàng pháp trẻ đã phân tích rất kĩ lưỡng trong việc giữ gìn vệ sinh sạch sẽ trong môi trường chung của xã hội cộng đồng, và khuyến khích các em hãy “ làm không với vứt rác bữa bãi ở môi trường xung quanh”, với cách sống, giữ gìn thân thể khoẻ mạnh, một kiểu ăn uống hợp vệ sinh và tốt cho sức khoẻ đó là “ăn chay- ăn toàn thực vật ”, khách diễn thuyết đã chứng minh thực tế trong cả đoàn hầu như những người đi hoàng pháp toàn “ăn chay có một bữa/ngày” mã vẫn đủ chất nuôi cơ thể và học tập công tác, vậy khi ta ăn nhiều động vật, làm tàn phá môi trường gây hiệu ứng nhà kính của trái đất này. Vận dụng cuộc sống hàng ngày của Bác hồ đoàn đã làm cho mọi người ôn lại một cách sống giản dị bình thường như một người nông dân “tương cà mắm muối ” vẫn đến với các bữa ăn hàng ngày của Bác, mà Bác vẫn sống làm việc với tuổi 79 mùa xuân.
 Buổi chia sẻ đã đi lâu vào ý câu nói của Bác “Khiêm tốn thật thà dũng cảm”, mổ sẻ sâu vào ý thức của con người hiện nay theo thói quen “ hay nói dối ”, một kiểu đã làm hư “tâm”của chúng ta, là một “cái nhân tạo quả” cho chúng ta ở thời “vị lai” của mỗi người chúng ta.
  Buổi học ngoại khoá xen lẫn với tình thần mái với các trò chơi, ca hát giữa giờ làm tan đi những cái mệt nhọc của không khi trong hội trường.
 Với tấm lòng thương con trẻ, buổi giao lưu đã để lại ấn tượng một mô hình mới giúp các em hiểu thêm về lời Phật dậy.
 Bắc Giang tháng 5/2012
 Thanh Châu.

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

Lòng Yêu Thương


Lòng yêu thương 
Nôi trôû veà 
Trong cuoäc soáng haèng ngaøy, con ngöôøi ñoái xöû vôùi con ngöôøi baèng loøng yeâu thöông thì   theá  gian naøy  laø  Thieân ñaøng,  Cöïc   laïc. Neáu  treân  theá  giôùi  moïi  ngöôøi  ñeàu bieát  yeâu thöông   nhau   thì   theá   giôùi   ñaâu   coøn   chieán tranh, xaõ hoäi ñaâu coøn coù tranh chaáp vaø gia ñình ñaâu coøn coù caõi coï hôn thua.Cho neân, loøng yeâu thöông raát quan troïngñoái   vôùi   cuoäc   soáng   cuûa   con ngöôøi,  hôn  caûngaøn vaøng. Loøng yeâu thöông khoâng theå ñoåi baèng   tieàn  baïc,   cuûa   caûi   taøi   saûn,  maø   phaûi baèng   caû   traùi   tim;   baèng   caû  moät   taâm hoàn chaân thaät. Bôûi vaäy,   “Nôi  Trôû  Veà”   cuûa  moïi   ngöôøi khoâng phaûi laø nôi giaøu sang, danh lôïi, tieàn baïc,   cuûa  caûi,   ruoäng ñaát  nhieàu,  maø   laø  nôi LOØNG   YEÂU   THÖÔNG.   Chæ   coù   loøng   yeâu thöông chaân thaät môùi laø nôi trôû veà cuûa moïi ngöôøi: “Moät coâ beù moà coâi cha meï, soáng cuøng baø  ngoaïi   trong moät  caên phoøng nhoû   treân gaùc. Moät ñeâm, caên nhaø boãng boác chaùy vaø ngöôøi baø đaõ   thieät  maïng  trong khi   coá  gaéng  cöùu chaùu gaùi cuûa mình. Ngoïn löûa lan nhanh, vaø caû taàng treät cuûa caên nhaø nhanh choùng chìm vaøo bieån löûa.Nhöõng ngöôøi haøng xoùm goïi ñieän cho ñoäi cöùu hoûa, roài ñöùng ñoù nhìn trong voâ voïng, maø  khoâng theå xoâng vaøo nhaø  bôûi ngoïn löûa ñaõ chaën kín moïi loái vaøo. Coâ beù tuyeät voïng  keâu khoùc caàu cöùu beân cöûa soå treân gaùc. Luùc aáy,   trong ñaùm ñoâng  laïi   coù   tin ñoàn  raèng: “löïc löôïng cöùu hoûa seõ ñeán chaäm vaøi phuùt vì hoï ñang baän chöõa chaùy ôû nôi khaùc”. Ñoät   nhieân,   ngöôøi   ñaøn   oâng   xuaát   hieän cuøng vôùi chieác thang. OÂng döïng chieác thang töïa   vaøo   chieác   töôøng   cuûa   ngoâi   nhaø,   roài nhanh choùng tieán vaøo beân trong. Vaø oâng trôû ra vôùi coâ beù ôû treân tay mình. OÂng trao coâ beù cho  nhöõng ngöôøi  ñang dang  tay   chôø  beân döôùi, roài maát huùt vaøo maøn ñeâm.

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012

Về thăm rừng trên biển quê tôi


Một ngày lại qua đi , một tâm hồn rộng mở , hôm nay đi trên con đường làng , với những hàng tre xanh xen lẫn đám thửa ruộng đang được cải tạo nông thôn mới.
   Quê tôi cũng sẽ sắp là thành phố của một nông trường trên cao nguyên của một đất nước đẹp về biển. Biển quê tôi đẹp lắm , có cả một rừng quốc gia Xuân Thuỷ rì rào cánh sóng, đan lẫn những tiếng chim hót rì rầm cùng biển cả , tạo nên một dàn nhạc du dương bên các nhạc công là của các loài cò trên khắp thế giới về đây hội tụ. Trải dãi bãi cát xa với những cánh sóng vươn dài theo dòng nước chảy về nam.
   Tôi thực sự thả hòn bến giấc mộng cho một ngày mai quê hương tô có một thành phố của du lịch biển , của rừng quốc gia , mà không đâu có được với nét đẹp của truyển thống trăm loài đua nở , vạn sự thanh cao như những cột sóng cứ dồn mãi, dồn mãi vào bờ , như nhắc nhở chúng tôi hãy tự hào về quê hương mà luân nhớ rằng môi trường là điều các bạn hãy giữ lấy , giữ lấy cho thế hệ mai sau, không còn cơ hội nếu ta không có ý thức bảo vệ môi trường , dù nó chỉ là một cử nhỏ như ta ăn kẹo trót vứt xống dòng sông xanh của biển cả , là ta đã bỏ vào trong tim ta một hạt sạn cho mai sau. Xin các bạn và tôi hãy giữ lấy những gì mà thiên nhiên ban tặng. Ai đi mà không nhớ về biển Giao Thuỷ Nam Định là không lớn nên thành một con người.
 Thanh Châu kinh tặng ại đã về Rừng quốc gia quê tôi.!

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2012

Tôi sợ người Vợ của Tôi

 Đêm khuya rồi , nhưng xem lại những buổi ngồi toạ đàm của các chương trình của các đài phát thanh truyền hình hay những buổi dự tiệc thảo luận của các bên, duy nhất tôi nhìn thấy một nét thiếu văn hoá mà tôi thương hay đỏ mặt thay cho những nhân vật có trên hình ảnh không đẹp , không có theo văn hoá của Cha Ông Việt Nam ta.
 Các bạn có thấy không, khi ta ngồi đối diện với một người bạn mặc diêm dúa, mặt đồ váy ngắn ta cảm thấy ngượng có thể là do vì họ thích làm đẹp cho họ thôi " theo một tây mà", còn chả phải suy nghĩ họ mang ra khiêu khích mình đâu.
  Ở một buổi toạ đàm hay rất trở thành một của các cô gái làm văn hoá" Phóng viên, Ensi hay chủ lễ , họ mặc bộ váy ngắn ngồi lại rất khó, nếu ngồi toạ đàm lâu phải đổi chân xếp chéo đầu gối "tránh lộ hàng" trong khó coi, nhưng khi chuyển chân thì vô tình đối tác đã để ý thấy sự không danh giá của người phụ nữ bị bỏ ngỏ và thiếu văn hoá cổ truyền của Việt Nam.
  Cái mốt là như thế đó, những họ có biết đâu, đó lại là một nét văn hoá bị phá hoại trên nền tảng bản sắc dân tộc của người phụ nữ Việt Nam. các cụ thường có câu " người dại để đồ , người khôn xấu hổ..." chúng tôi cũng thấy hổ thẹn với một người vợ mình cũng theo cái đẹp gọi là " Tây" , để lại cặp "giò ", trắng muốt bên cạnh cái áo trễ ngực làm nỗi thèm sữa của những đúa con cháu đang thiếu ăn...
   Đến một hôm người vợ Tôi vô tình khi đi đâu về còn nguyên vẹn của cái bộ đồ ấy, Nàng ngồi ghế đối diện và cũng là câu chuyện râm ran giữa vợ và chồng.. rồi Vợ mình quên đãng không vắt chéo chân che kĩ lại và " khép chiếc tầu lá chuối vào- theo hề Xuân Hinh", thì tôi bắt gặp và thương Cô ấy.
  Nếu như lúc gặp đối tác cũng mải nói chuyện khi gặp chuyện vui quá tránh sao không khỏi bị "lỡ ra", mà mình không để ý, thì thực là " Khủng khiếp"...
  Tôi liên tưởng thấy hiện nay các cô con gái ở các cơ quan hành chính nhà nước hay công sở, họ cũng đua nhau ăn mặc diêm dúa đó, và những bộ váy ngắn đến tận gần " chỗ ấy" mà họ cũng cứ vắt vẻo đoi giò trắng vòng kiềng để lại của nhiều ánh mắt nhìn theo, nhưng rồi  theo họ lại là " hãnh diện"...
   Nhưng họ co biết đâu đó chính là một phần "đạo đức làm người " của họ đã bỏ quên đi cho NGHIỆP LỰC của mình lại dậy thêm nữa.
   Theo lời dậy của Đức Phật " con người sinh ra từ nghiệp... nghiệp là từ con người tạo ra..." thế là một vòng quay luân hồi cứ diễn biến quanh co cho ta khắp cuộc rượp đuổi của NGHIỆP trong khắp vô lượng kiếp( theo thuyết nhan quả luân hồi).
   Theo tình thần của Đạo Phật, ta luân phòng hộ sau căn ( mắt , mũi tai, miệng, thân ,ý) đó là cái TÂM của con người , và  là mầm mống đưa cho ta thoát khỏi sinh tử luân hồi. Vậy thì nếu ta vô tình đã mặc " váy ngắn" để lộ ra một cặp giò trắng và thân hình trông ngon mắt cho các đối tác khác phái, là ta đã để lại một nghiệp lực có hai cho ta và người khác Phái...
   Trong những điều gốc Phật dậy, con người sinh ra phải tư tập sửa lại mình để đạt được ( sống không làm khổ mình, và không làm khổ người hay không làm khổ cả hai...), thế là ta đã  làm khổ người và vi phạm đạo đức rồi phải không các bạn...
   Chính vì với tâm nguyện sợ mình mắc nghiệp " ái", nên ước nguyện mọi người phụ nữ Việt Nam ta hãy đồng thanh trả lại cải nét văn hoá ăn mặc của Các bà mẹ Việt Nam xưa kia, rất kín đạo , rất sang trọng và đẹp với bộ áo dài truyền thống , mang nét kín đáo mà không mắc tội hay nghiệp. Nếu các bạn làm được việc này,  tôi tin chắc rằng con của các bạn sinh ra không cần phải lo dậy nhiều, vì nó đã học từ bố mẹ chúng là ăn mặc kín đáo , không đua đòi và tiết kiệm, có phải không các bạn ?.... tất cả là tại ta , ta không thể đổ lỗi cho xã hội bây giờ nó khác.
  Nếu sự vào cuộc của nghành văn hoá, hay các đại truyền hình , các xưởng phim truyện Việt Nam ta không có cảnh ăn mặc hở hang hay thói yêu nhau dực lạc" nửa kín nửa hở của phòng the" ta không thể theo " Tây" được, cứ theo ta, ta không theo họ thì sự nghiệp giáo dục xã hội và con người không phải tốn giấy mặc và lo nghĩ cho thế hệ sau , con cái ta nữa.
  Các bạn ạ ! cái chính bản thể mang đến nỗi khổ cho ta mà ta không biết, tất cả khi chết đi " sắc đẹp, hạnh phúc, những lời khen. tiền vàng ..." ta có mang đi theo xuống đất đươc không đấy, mà ta chỉ mang một NHIỆP LỰC đi đâu thai ở nơi khổ sở, đói khát, và luân bị đày ải cho sắc đẹp mình bị tàn phế, nếu có thành được con người thì cũng què chân cẳng hay xấu xí mà thôi..
   Tôi cảm nghĩ mong đợi các bạn hãy tỉnh lại ở khi như tuổi của cha mẹ mình khi chưa muộn mà đó là các bạn đã giúp được tôi nói được người vợ của tôi và tương lại của các con tôi nữa...
  Xin có sự mong chờ ở các bạn Phụ nữ Việt Nam ơi1
  Xin lỗi các bạn ! Thanh Châu.

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

  Ngay từ ngày xưa các cụ đã có câu ( đói cho sạch rách cho thơm), ở đây chúng tôi chỉ muốn nói về cái sạch của con người kết hợp sự hài hoà của thiên nhiên với con người. Sự tương tác giữa con người năm trong toàn cảnh vũ trụ xung quanh chúng ta.
Thủa tôi còn bé, khi cuộc sống gia đình xã hội nghèo túng, hầu như trong mỗi gia đình ở Việt Nam đều thiếu ăn ( không nói đến thời kì diệt giặc đói của chính phủ). Mỗi ngày cứ mỗi bữa cơm trong gia đình đông con thường các cụ có câu ( Nồi nóng cơm hết),khi chị em trong gia đình tôi đông người, lắm lúc tôi lại không ăn được khoai, dong chóc nhiều, nhất là Mẹ tôi giã quả sung ra nấu thêm vào cơm cho chúng tôi ăn ( vì gia đình tôi bố mẹ sinh ra  Tám anh em), có nhiều lúc Tôi khóc....vì không ăn được nhiều khoai...nóng ruột "đi kiết" suất.
Trong hoàn cảnh xã hội gia đình tôi lúc đó, Bố dậy học, Mẹ làm ruộng, cuộc sống gia đình chỉ dựa và mong đến hết tháng được đong hơn chục kg gạo của Bố. Mẹ tôi làm HTX với công điểm trong thời bao cấp, cuộc sống dân quê tôi quá khổ với cánh đồng trũng nước gần ven đê biển.
Hàng ngày Bố dậy học ở xa nhà 4km, sáng Bố đi dậy học, chiều về xới đất cấy rau, cấy thêm cây lương thực, rồi trưa Ông lại tranh thủ " và chằng lại cái lốp xe đạp Nam Hà được mua phân phối, cái lốp cứ chằng buộc lót đi lót lại nhiều lần như áo thời của Đức Phật( nhiều mảnh).Cuộc sống thôn quê, đường xá quê hương lầy lội, trơn như đổ mỡ, Tôi ngoài đi học về cũng giúp bố mẹ gánh phân ra ruộng để thêm được 1/2 công người lớn, những chế độ công điểm cũng chỉ được hơn một kg thoc/ngày.Thế mà cả làng cứ lai lưng ra làm...
 Rồi cuộc sống cũng không còn khổ đến khi nhà nước cho khoán 10, gia đình tôi mọi người ra sức chăm ruộng khoán, từ lá phân xanh, đến phân chuồng...làm cỏ sáng đến tối mới về .. rồi mảnh đất cũng không phụ lòng với những giọt mồ hôi đã hoà lẫn với đất qua 4 tháng thứ cây lúa được gặt. Một vụ mùa bội thu và gia đình ai cũng phấn khỏi và thầm cảm ơn Đảng nhà nước đã cho chúng tôi một cuộc sống mới. Rồi mọi người tự giác hơn" vì việc của nhà mình", ai cũng thi đua lao động sản xuât theo mô hình mới, kinh tế dần dần hồi phục , nhưng để nghĩ lại chính những lúc chúng tôi còn đói, thì bệnh tật,nhà thương đâu có nhiều như thế này, đời sống ăn mặc đói rét, nhưng chắc cũng vì môi trường nó còn sạch, ở đồng ruộng không có thuốc sâu diệt cỏ, Tôm cá thi nhau đùa giỡn khi tóp tép nhảy lên ăn màu lúa vừa đang vẫy chào ánh nắng mới xen vào tâm trí của con người hoà quện với cánh đồng lúa xanh tươi...
  Do vậy, nguồn nước chưa có ô nhiễm, con người có mấy khi cả tháng mới có một miếng thịt ( động vật mà ăn), vệ sinh cá nhân tự sắm lấy lá quả cây làm chất gội đầu, và tắm rửa cho người dân thôn quê nhân...Nay môi trường bị xuống cấp vì cuộc sống con người luân thay đổi do đời sống khấm khá lên, với thói đời ăn chơi theo " cái tiện và Tây một ty"... gội đầu bàng dầu gội các loại, tắm cũng sữa rửa mặt, các loại xà phòng cứ tuôn xuống cống rãnh môi trường, xả vào thiên nhiên...
  Rồi ăn uống cũng lên theo, con người có khá giả là nghĩ đến cái ăn sao cho ngon miệng, có đủ thịt cá trong bữa ăn. Rồi đủ thứ chât kích  thích cho tăng trọng rau cỏ hay động vật " nhất là lợn gà...". Tôi nhớ lại ngày xưa với mức chăn nuôi lợn trong nhà, cả tháng chăm sóc cho lơn đầy dủ lo, đủ cám bã, thế mà mỗi tháng có được 5-7kg thịt hơi. Nhưng  thời nay các bạn có biết không quê tôi họ tăng trọng tỷ thứ, từ phun thuốc kích thích cho rau ngọn to nhanh lên sau 24 giờ, chăn nuôi lơn mỗi tháng phải lên 40-50 kg lơn hơi mới có lãi... thế là chất độc đủ thứ cứ dột vào thân con người, thế bảo sao chả là bệnh tật...
 Theo tài liệu quốc tế vì môi trường, nếu tăng phát triển chăn nuôi lên sẽ làm ô nhiễm môi trường vì hiệu ứng nhà kính của " Phân động vật", đã bốc mùi khi CH4 lên không trung và môi trường.
 Mặc dù rất biết là ăn thịt cá sẽ có hại cho cơ thể , nhưng thói quen của người dân vẫn cứ "liều mạng".Họ không biết rẵng hầu hết các bệnh ung thư hiện nay đều do ăn uống đã gây lên.Nhưng nhà nước cũng không phát động cho mọi  con người dân nên ăn ít thit chúng sinh ,mà chuyển sang chế độ ăn " rau củ quả" hay còn gọi là "ăn chay". Nếu mọi ngườ dân hãy có tri kiến giải thoát, hãy vì hành động cưu lấy cái chết thê thảm của dân chúng hiện nay .
 Thưa các bạn. Nếu có sự nhận thức của người dân ta cao hơn, ta đã thấy " thịt lợn có chất tăng trọng, thì ta bỏ chúng đi , và hãy mua vừng lạc, rau củ quả mà ăn, ta sẽ có một cuộc sống mới và mạnh khỏi hơn nhiều.
 Tính bài toán ki, nấu có sự hậu thuẫn phạt động Chay hay còn gọi là (ăn khôn), thì bệnh trong người ta sẽ ra hết...Thế là ta đã cứu lấy trái đất khi chưa bị lụt lội của chiều con nước....
 Nay với tấm lòng thương yêu các bạn , tôi sẽ thấy rằng chỉ có nhà nước ra tay và phát động, thưc tế, hãy phát động ta sẽ vì môi trường có sự ảnh hưởng về sự trỗi dậy của môi trường, ta sẽ là một sự phát triển kinh tế có sự bền vững cho giá trị tăng trưởng kinh tế hiện nay.
    Xin cảm ơn các bạn! Thanh Châu